Thứ Ba, 5 tháng 11, 2019

Khi chồng không hay nói

Thế nhưng, trong thực tiễn vẫn có rất nhiều đôi lúa sống ấm cúng, hòa thuận lâu bền dù một trong những chỉ số để được chuẩn y hạnh phúc ấy chưa bao giờ đạt tới.

Vì sao họ giống những... pho tượng?

Thực ra, ít nói có nhiều loại: ít nói bẩm sinh và… thốt nhiên ít nói. Người đang nói thông thường bỗng ít hẳn thì thường có nỗi niềm, gặp phải khó khăn, biến cố gì đó, thành lo âu, suy tư, trầm cảm mà trợ thì “tịnh khẩu”. Gặp trường hợp này, người vợ nên quan tâm tìm hiểu nguyên cớ để từ đó có cách viện trợ, giải quyết. Khi “trị” được gốc của vấn đề tức sẽ mở được “tần số” và “âm thanh” của chồng bạn sẽ lại vang thôi. Cũng có trường hợp “cố tình ít nói” với những động cơ riêng và tại một hội thảo về bạo hành gia đình, chuyện này còn bị coi như một phương pháp “hành mà không bạo” rất hiệu quả, rất nhiều người ứng dụng. Bởi điều đó làm không khí gia đình ngột ngạt, nặng nề, đối tượng bị bạo hành khó mà chịu nổi. Còn lại, ít nói là bẩm sinh của một số người.

Hay người quá trí óc, quá sâu sắc uyên thâm, mọi ngôn từ như bất lực nên họ thường nói ít, nghĩ nhiều. Nhưng khi đã nói thì rất “chất lượng”, lời lời như “sấm truyền”, như “phun châu nhả ngọc” vậy. Ở với những người như thế, bạn cũng phải khôn cùng tinh tế, ý tứ. Bởi họ cũng lại rất kỵ rơ những người nói nhiều mà bá láp, vô duyên. Và, trừ diện bị coi như phương tiện bạo hành thì người ít nói kiểu nào đều có thể cảm thông và cần được quý trọng. Bởi đó là cá tính của họ.

“Món luộc” và giải pháp để sống chung

tâm tình của hầu hết những chị em có chồng ít nói là về cơ bản, họ là những người đơn giản, nhân đức, dễ tính. Sống chung sẽ cho cảm giác nhẹ nhõm, an toàn, không phải lo ứng phó, dè chừng. Nhưng có nhược điểm là khó san sớt, làm đôi bên nhiều khi không hiểu được ý của nhau. Tình cảm vợ chồng nên chi cũng bị ảnh hưởng, thiếu đi sự đằm thắm, thú vị vì họ không biết khen đúng lúc, không biết nịnh, biết chiều đúng chỗ. Giống như một… món luộc: dễ ăn, dễ nấu; nhưng vì ít gia vị mà kém kích thích vị giác, chẳng mấy… bắt cơm. Nhiều chị em còn thấy khó chịu hơn. Bảo thà mấy ổng có những lỗi sờ sờ, như trăng hoa, biếng nhác, còn… dễ. Đằng này, ai dám đưa nhau ra tòa chỉ vì sự ít nói. Mà sống chung thì tẻ nhạt…

Quả có thế thật, nhưng xin chị em nhớ cho: điều gì cũng có tính hai mặt cả. Có được người chồng giỏi ăn nói, rành tâm lý, họ cho bạn những phút chốc bất thần, khích. Nhưng cũng dễ làm bạn bất an vì chẳng biết có “kiểm soát” được họ không? Niềm vui, sự vấn từ họ thì không chỉ bạn mà còn nhiều người khác cảm nhận được, do đó “rủi ro, hiểm họa” cho hạnh phúc của bạn cũng tăng lên. Người ta vẫn có câu: ông trời không cho ai sờ soạng, thường được cái này, lại phải mất cái kia. Thế nên, quan yếu là phải biết cái nào mới cơ bản, mới cốt và hãy chỉ nhìn vào đó. Rồi tư duy tích cực, gạn đục khơi trong xử sự hợp lý, hạnh phúc vẫn luôn gõ cửa nhà bạn.

Như trường hợp của chị Kim Vân (Q. Bình Tân, TP.HCM), lấy nhau đã 20 năm, chồng chị là người rất tốt: hồn hậu, chân thật, yêu chiều vợ con. Chị muốn làm gì thì làm chẳng mấy khi anh phản đối. Nhưng mặt hạn chế là anh đã ít nói lại còn nói nhỏ đến mức, miệng anh nói chỉ đủ… tai anh nghe. Chị bảo, ngay ngày đến nhà chị ra mắt, bố chị đã phải rỉ tai con rể sắp cưới là: “Anh nói to hơn chút kẻo các cụ không nghe thấy gì đâu”. Hầu như anh chẳng chủ động trò chuyện với chị bao giờ - nếu không phải bàn luận những thông tin thật cấp thiết, nói gì việc tâm tình, san sẻ. Cả khi vợ chồng ở bên nhau suốt buổi, anh cũng cứ im lìm như pho tượng, làm chị thấy cứ như hai người xa lạ.

cho nên, những năm đầu chung sống, chị rất khó chịu, thường hay vặn rằng vì sao một việc khó như công việc anh đang làm, chọn cả nghìn người mới được người, anh vẫn làm rất tốt. Vậy mà việc dễ như nói chuyện với vợ, anh cũng không làm nổi? Anh chỉ biết phân bua là tính anh nó vậy, biết làm sao. Thế là cứ những chuỗi ngày: tự ái - giận dỗi - căn vặn, làm cả hai đều khổ sở và rồi chị, đành làm hòa, vui vẻ lại chứ chẳng trông gì ở sự đổi thay của anh. Nhưng từ khi chị ứng xử khác và nghĩ khác: thôi thì anh không hay nói nhưng chịu nghe chị nói là được. Sự san sớt còn nhiều cách, không chỉ qua ngôn ngữ. Anh phúc hậu, giỏi nghề như thế, bạn bè chị bao đứa ao ước còn không được… Chị thấy tâm tư nhẹ nhàng hẳn và anh cũng cởi mở hơn.

Chị bảo: “Đừng nghĩ họ ít nói là kém, dở. Nhiều lần mình cứ lau chau, lóc chóc, thấy họ chẳng nói gì, tưởng mình “ngon” hơn. Rồi sau đó mới vỡ là họ chiều, không chấp mình thôi. Và người ít nói cũng thiệt thòi, dễ bị hiểu lầm, bị cho là nhạt hoét, khô khan, không tâm lý. Nên mình phải nghĩ hộ họ nữa và nghĩ theo hướng tốt. Ví như những ngày 8/3, sinh nhật, bạn bè hay hỏi ông xã tặng quà gì, chúc cái gì? Sự thực là ổng rất ít khi nhớ có ngày đó, nói chi quà cáp, chúc tụng. Nhưng mình bảo: với mình ngày nào cũng là 8/3. Người ta đã đem cả cuộc thế tặng mình thì đó là món quà vô giá rồi. Mình muốn gì cứ tự mua, rồi tự tặng mình. Coi như mua hộ họ và tặng mình hộ họ. Có người cười bảo đó là “chủ nghĩa A Quy” cũng chẳng sao. Miễn mình thấy vui và phù hợp là được…”.

Chuyện của chị Kim Vân thực ra cũng không hẳn là mới. Tích cũ cũng có chuyện người chồng xưa đi lính thú, nhờ bạn mang thư về cho vợ. Chẳng hiểu do vô tâm, quýnh quáng thế nào mà thư đến tay, người vợ mừng rỡ, hớn hở bóc ra lại chỉ thấy mảnh giấy trắng không. Nhưng chị đã không giận, không trách mà còn “phong” cho chồng là người sáng ý, ý nhị. “Hẳn ý chàng không chi khác cả: yêu em có nói cũng không cùng”.

Thế đó, chỉ từ tờ giấy trắng mà được hiểu là: “Bao nhiêu lời cũng không nói hết được tình anh yêu em, nên anh mới không viết…”. Chỉ cùng một vấn đề, nhưng hiểu khác nhau, kết quả sẽ khác nhau. Thế nào là do bạn thôi. Có những tiếng nói không lời còn hiệu quả hơn chán vạn những lời ba hoa, khách sáo. Bằng sự cảm thông, tôn trọng và tinh tế, bạn vẫn có nhiều cách để cảm nhận tình yêu, sự quan hoài san sớt từ bạn đời của mình, cả khi họ rất ít nói ra.

Chuyên gia tâm lý NGUYỄN THỊ KIM BẮC

0 nhận xét:

Đăng nhận xét