Từ hình quang cảnh lạ lẫm của ngôi trường vắng vẻ trong những ngày học sinh tạm nghỉ phòng dịch, thân phụ Quang Thành, trường THCS Sơn Lôi, Bình Xuyên, Vĩnh Phúc đã tả tâm trạng day dứt khi học sinh phải nghỉ học, song song cũng phân vua niềm hy vọng vào những điều tốt đẹp sẽ đến.
Trường THCS Sơn Lôi, Bình Xuyên, Vĩnh Phúc vắng lặng vì dịch virus corona nCoV
Thứ sáu, ngày 7/2/2020,
Một sáng mùa xuân mưa phùn rả rích. Cái rét tái tê đắp cảnh vật. Sân trường sáng nay trống trải quá. Cái lặng im đến thảng thốt thấm vào tâm hồn – dù cho hôm nay là thứ sáu. Âu cũng chỉ vì dịch cúm corona mà mấy hiện tại bọn học sinh phải nghỉ học để ngăn ngừa dịch lây lan.
Thế là chỉ còn đây mái trường cô đơn, ngóng đợi. một vài tiếng chim khắc khoải trên tán cây xà cừ. Nó cất lên thật khẽ rồi mất hút vào khoảng không của sân trường. Mưa vẫn rơi. Mưa phùn giăng mắc giá lạnh. Mưa như báo trước rằng chiều nay lại có gió bấc tun hút về. Chao ôi là buồn!
Ngôi trường trẻ trung đang độ thanh niên như thấm tháp nỗi nhớ. Nhớ ngôn ngữ tiếng cười rộn rã, thơ ngây và âm thanh giảng bài trong trẻo của thầy cô!
Ngôi trường nhớ lại trong tiếc. Sáng mồng 6 tháng Giêng, tức thứ năm tuần trước nó thức dậy từ khi bình minh còn chưa hé, nôn nao đợi chờ phút giây hội ngộ với những người bạn nhỏ của mình sau hơn một tuần nghỉ Tết.
Đó là với bọn trẻ thôi còn Tết với nó thì buồn lắm, dù khí xuân giao hòa, cây cối đâm chồi nảy lộc, muôn hoa khoe sắc đua hương nhưng không gì có thể khỏa lấp nỗi trống trải do các bạn trẻ để lại.
Thế rồi khoảnh khắc ấy cũng đến, lúc đầu là loáng thoáng một đôi em, rồi chẳng mấy chốc sân trường đã đông vui, nờm nợp đầy ắp tiếng nói, tiếng cười. Hôm ấy thật đúng là một sớm mùa xuân đúng nghĩa nhất. Ngôi trường sực nhớ đến những câu Kiều của thi hào Nguyễn Du:
“Ngày xuân con én đưa thoi
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi,
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một đôi bông hoa”...
Nó ngắm nhìn từng gương mặt thơ ngây, đáng yêu. Những bạn học trò lớp 8, lớp 9 ra phết thanh niên thật rồi, nghiêm túc và đứng đắn cùng với trang vở trên tay.
học sinh lớp 6 thì hồn nhiên khoe áo mới rộn rã. Rồi tiếng trống vang lên. Tiếng trống thân thuộc hơn hai mươi năm nay vẫn thế nhưng bữa nay có sức hút kì lạ. Tiếng trống tươi vui, hào hứng. Tiếng trống của một mùa xuân mới.
Từng nhịp tim trẻ trung của ngôi trường hòa điệu theo tiếng trống. Thầy cô giáo lên lớp với bao cảm hứng ham. Ngôi trường hạnh phúc quá. Nó ngây ngất, tự hào. Ngỡ như niềm vui là bất tận.
Chiều hôm ấy cũng là một ngày đáng nhớ. Ngôi trường đang thanh thoát nằm nghe khúc chèo xuân từ cái ra-đi-ô của bác già bán nước ngoài cổng thì bỗng dân tình xốn xang, hốt hoảng.
Ngoài kia, bên gian hàng tạp hóa, cái ti-vi 50 inch to tướng đang phát tin: Dịch corona đã lây lan đến Việt Nam. Tỉnh ta hiện có ba ca dương tính với vi rút này. Ôi, là cái căn bệnh quái ác ấy sao? Chẳng nhẽ nó đã về đến Việt Nam? tương lai bọn trẻ sẽ sao đây? Chúng còn quá nhỏ để tự bảo vệ trước một bệnh dịch mà hệ số lẫy nhiễm cao như vậy!
Ngôi trường băn khăn, thao thức suốt đêm dài. Ngoài kia, gió mùa đông bắc lại tràn về. Gió bấc hun hút thổi. Cái rét tê tái luồn qua từng nếp nhà, vào từng hàng cây.
Sáng 31 tháng một ấy, bác bảo vệ lại cần mẫn ra mở cổng trường trong chiếc khẩu trang kín mít. Ngôi trường nhìn thấy rõ sự lo âu toát ra từ ánh mắt phúc hậu của bác.
Bác làm bảo vệ ở đây đã hơn hai mươi năm rồi, tự thủa Đảng, chính quyền và dân chúng xã nhà chung tay xây dựng nó. có nhẽ chưa bao giờ bác có tâm trạng như bữa nay. Rồi học sinh đến trường. Nhưng bữa nay chúng khác lắm. Không chỉ bởi cái khẩu trang xanh biếc, kín mít chỉ còn có hai con mắt thơ ngây mà bởi sự xẻn lẻn rụt rè ít thấy của chúng.
Mọi ngày chúng hay túm năm tụm ba, hoặc nắm tay nhau vui vẻ đến trường thì nay mỗi đứa như cố ý cách nhau ra như bảo rằng nhất thời giữ khoảng cách an toàn. Nhìn lũ trẻ, ngôi trường thấy thương chúng quá. Giữa độ tuổi ham học hỏi, giao lưu mà chúng phải khuôn kín mình lại như thế chẳng phải tội lắm sao. Buổi học diễn ra khác mọi ngày, cô trò ai cũng lộ rõ vẻ lo lắng.
Qua ngày thứ bảy, rồi chủ nhật, ngôi trường thắc thỏm đợi. Không biết tình tuồng như thế nào? Người ta đã dập được dịch chưa? Hay là… Ngôi trường chợt nghĩ đến cái kịch bản tệ nhất là người ta phải cho lũ trẻ nghỉ học để phòng chống dịch. Ngôi trường thấy một cảm giác lạnh gai người. Cái lạnh vì gió bấc. Và cái lạnh vì sợ hãi.
Rồi sáng thứ hai, ngày 3/2, cổng trường lại rộng mở như mọi khi. Nhưng bữa nay vắng quá. Ngôi trường ngóng mãi mà chẳng thấy một khuân mặt học sinh.
Ông hiệu trưởng già đi vào, dắt xe máy qua sân trường vào cái lán xe bên trong. Ông bỏ cái mũ ra. Vẫn cái khẩu trang xanh biếc nhưng chừng như tóc ông trắng thêm mấy phần. Ông bước vào văn phòng. Các thầy cô giáo cũng lần lượt có mặt đông đủ.
Buổi họp hội đồng sư phạm hôm ấy chính thức thông báo về việc học sinh được nghỉ học dài ngày vì dịch cúm. Các thầy cô giáo lên kế hoạch ôn tập cho học sinh bằng mọi hình thức liên can trực tuyến.
Khoảng tám giờ sáng hôm ấy, một đoàn cán bộ của trạm y tế sang làm việc. khúc đâu đó, họ - hai anh cán bộ y tế, một bác bảo vệ, các thầy cô chủ nhiệm - pha thuốc cloraminB với nước phun khắp khuôn viên. Cái mùi thuốc hắc xì, khó chịu. Ngôi trường nhăn nhó chịu đựng, nhưng nó thấy cảm động trước sự đồng lòng của toàn xã hội trong công tác chống dịch.
thời kì vẫn trôi đi chậm chạp lê thê. Mưa phùn vẫn không ngừng rơi trong cái tiết trời giá rét. Ngôi trường mong ngóng từng ngày những khuân mặt học sinh. Nhưng trong lòng nó bỗng ấm lên một niềm tin.
Ở ngoài kia, bao nhà y học nhân tài nhất của nhân loại vẫn chong đèn nghiên cứu vác-xin ngừa nCoV. kiên cố nhân loại sẽ tính sổ và dập được cơn bão dịch hiểm nguy này.
Và dường như trên nền trời ban trưa, khí xuân ấm áp đang về. Vài cánh én nhỏ chao liệng trên nền trời tháng Giêng.
Ngẫu hứng viết nhân buổi trực trường, ngày 7/2/2020
Trần Quang Thành/THCS Sơn Lôi - Bình Xuyên, Vĩnh Phúc
(Nguồn Sở GD&ĐT Vĩnh Phúc)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét