Vợ chồng tôi cưới nhau đã ba năm, có một cô con gái nhỏ. Trong nhà, mọi chuyện phần đông đều do tôi quyết định, vợ tôi chỉ việc làm theo. Nhà có “đầu tàu” nên ít khi cãi lộn hay mâu thuẫn như những đôi vợ chồng trẻ bình thường. nên chi, vợ tôi trong mắt tôi và gia đình chồng được gọi là “ngoan”.
Từ ngày cưới nhau về, vợ chồng tôi đã thống nhất về vấn đề kinh tế trong nhà. lương bổng của vợ tôi đủ để chi tiêu sinh hoạt. Tôi sẽ lo tiền thuê nhà, điện nước và các khoản đối nội đối ngoại. Nếu tháng nào cô ấy cần thêm tiền thì bảo với tôi, tôi sẽ đưa thêm. Chúng tôi cần tiết kiệm để mua nhà và chuẩn bị cho mai sau.
Ba năm qua chúng tôi sống như thế, rất lặng. Số tiền hà tằn hà tiện được cũng kha khá, dự kiến chỉ ít năm nữa thôi sẽ không sống cảnh ở trọ nữa. Nhưng không hiểu vợ tôi nghe ai xúi giục, từ tết tới giờ thiên nhiên dở chứng đòi “giữ tay hòm chìa khóa”.
ban sơ là cô ấy xa gần kể chồng chị nọ cô kia đi làm bao nhiêu tiền đều đem hết cho vợ giữ, vợ thích mua sắm chi tiêu gì không quan hoài. Sau rồi cô ấy nói cảm thấy không thoải mái khi cần mua sắm gì cũng phải ngửa tay xin chồng khi số lương của mình xài không đủ. rút cục thì cô ấy khóc lóc, khó chịu nói tôi là đàn ông mà bần tiện cả với vợ, tính toán từng đồng, lúc nào cũng chỉ coi tiền là thứ quan yếu nhất. Cô ấy nói chẳng có bà vợ nào như cô ấy, chỉ biết lo từng bữa ăn, nhà mình có bao lăm tiền cũng không biết, hệt như kẻ giúp việc trong nhà. Cô ấy muốn tôi trao quyền “tay hòm chìa khóa” cho cô ấy.
Tôi cố nhiên không bao giờ đồng ý như vậy. Vì sao? Vì tôi kiếm được nhiều tiền hơn vợ. Tôi không thể để cô ấy toàn quyền dùng mồ hôi nước mắt của mình mà mình không kiểm soát được. Tôi cũng không tiết lộ số lương hướng của tôi, sợ cô ấy biết tôi lương cao nên xài phí phạm.
Và vì tôi biết, vợ tôi không hà tiện được bằng tôi. Cô ấy giỏi mua sắm, và thường mua những thứ vượt hơn nhu cầu. Nhiều lần tôi phải phê bình thói quen tiêu pha không cân đong của cô ấy bằng cách nếu vợ thiếu tiền tôi sẽ cho vay và cô ấy phải trả ngay khi nhận lương. Cô ấy nói sẽ rút kinh nghiệm nhưng sợi dây kinh nghiệm xem ra quá dài rút mãi không hết.
Tôi nói với vợ: “Em đừng nghĩ được cầm tiền là sướng. Có tiền trong tay nhưng không ăn xài là cả một sự núm của bản thân. Mấy năm qua gia đình mình như thế em không thấy ổn à? Em chỉ việc lo những khoản ăn xài lặt vặt trong nhà, những việc lớn anh sẽ tính tình toan lo. Nếu số lương em không đủ ăn xài, cần mua thêm gì, em cứ liệt kê danh mục ra, nếu hợp lý, anh sẽ duyệt chi cho em. Đơn giản, gọn, không nhì nhằng lắm chuyện”.
Nhưng vợ tôi không chịu, cô ấy bãi thực lâu nay nay để đòi quyền giữ tiền. Nhân đợt con không đến lớp vì dịch corona, cô ấy cũng xin nghỉ luôn một tháng không lương với lý do “ở nhà trông con” nhưng hai mẹ con lại dắt nhau về ngoại chơi bỏ mặc tôi một mình không đếm xỉa.
Chồng nhà người ta thì tiêu hoang phá phách, có đồng nào phá đồng ấy, còn tôi thì ăn không dám ăn, mặc không dám mặc để tiết kiệm lo cho gia đình. thế mà vợ tôi không hiểu, không thương chồng, còn sinh sự này nọ. Tôi thật sự thất vọng về vợ, không biết phải làm sao cho cô ấy hiểu chuyện hơn.
Vương
Mời bạn dự bình luận gỡ rối cho các bài viết trong chuyên mục "Chuyện của tôi" bằng cách nhập "Nội dung bình luận" phía cuối bài và ấn nút "Gửi bình luận". Các bình luận thú vị, ăn nhập sẽ được chọn đăng trên chuyên mục tình ái - Giới tính. Trân trọng!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét